Một Nửa Sự Thật - Chương 6 | Tiểu Kì ×
← Quay lại Chi tiết Truyện
MỘT NỬA SỰ THẬT

Chương 6: Người biến mất khỏi danh sách

Thẻ khám bệnh của viện Tâm Cảnh nằm dưới lớp giấy báo cũ trong ngăn bàn.

Tiểu Vũ đặt nó cạnh bản photocopy pháp y.

Một cái mang logo viện nghiên cứu.

Một cái mang tên người chết.

Cả hai đều có dấu vết bị sửa.

Đèn bàn ký túc xá hắt xuống mặt nhựa bạc màu.

Ở góc phải thẻ khám bệnh có dòng ký hiệu rất nhỏ.

TC-4B.

Bên dưới là ba chữ viết tắt.

N.K.H.

Không phải tên Minh Kha.

Cũng không phải Dương Hải.

Tiểu Vũ lấy điện thoại chụp lại.

Sau đó mở danh sách bệnh nhân cũ anh từng tải được từ tài khoản nội bộ của trung tâm tư vấn.

File excel chỉ còn dữ liệu rời rạc.

Nhiều dòng bị xóa.

Nhiều ô chuyển thành ký tự lỗi.

Nhưng cột mã hồ sơ vẫn còn.

TC-4B xuất hiện ở gần cuối danh sách.

Dòng dữ liệu tương ứng đã bị xóa tên.

Chỉ còn một ghi chú ngắn.

“Chuyển viện theo yêu cầu.”

Ngày chuyển viện là ba tháng trước.

Cùng tuần Minh Kha bắt đầu nghỉ học liên tục.

Tiểu Vũ nhìn chằm chằm màn hình.

Bên ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua giàn phơi kim loại tạo tiếng rung khô.

Anh kéo ghế sát bàn hơn.

Ở cột liên hệ khẩn cấp còn sót một số điện thoại bàn.

Mã vùng nội thành cũ.

Không phải di động.

Tiểu Vũ bấm gọi.

Ba tiếng chuông.

Một giọng phụ nữ già vang lên.

“Ai vậy?”

“Cháu tìm N.K.H.”

Đầu dây bên kia im vài giây.

“Cậu gọi nhầm rồi.”

Tiếng máy cúp ngay sau đó.

Tiểu Vũ nhìn thời lượng cuộc gọi.

Mười hai giây.

Quá nhanh.

Người phụ nữ kia không hỏi tên anh.

Cũng không hỏi N.K.H là ai.

Giống phản ứng của người đã nghe câu hỏi này nhiều lần.

Anh mở lại file danh sách.

Ở cột khoa điều trị có ghi “Nhóm hỗ trợ ký ức số 3”.

Minh Kha từng tham gia nhóm điều trị.

Nếu N.K.H cùng nhóm, ký túc xá chắc vẫn còn người nhớ.

Tiểu Vũ mặc áo khoác rồi rời phòng.

Khu ký túc nam phía sau thư viện vẫn sáng đèn.

Mùi mì gói và nước lau sàn trộn trong hành lang hẹp.

Một bóng đèn cuối dãy chớp liên tục.

Tiểu Vũ dừng trước phòng 407.

Theo dữ liệu cũ, đây từng là phòng của N.K.H.

Anh gõ cửa hai lần.

Một nam sinh tóc xoăn hé cửa.

Tai vẫn đeo tai nghe.

“Kiếm ai?”

“Em muốn hỏi chuyện người từng ở đây.”

“Khóa trước à?”

“Nguyễn Khánh Hòa.”

Cánh cửa khựng lại.

Nam sinh kéo tai nghe xuống.

“Ai nói cậu cái tên đó?”

“Em thấy trong hồ sơ hoạt động cũ.”

“Không có người này.”

Tiểu Vũ nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

Đồng tử vừa co lại khi nghe tên.

Vai cũng căng lên.

Phản ứng nhớ ra.

Không phải không biết.

“Anh từng ở chung phòng?”

Nam sinh liếm môi.

Trong phòng phía sau có tiếng game bắn súng vọng ra liên tục.

“Cậu học năm mấy?”

“Năm hai.”

“Minh Kha?”

Tiểu Vũ không đáp ngay.

Nam sinh nhìn kỹ mặt anh rồi mở cửa thêm một chút.

“Vào nhanh đi.”

Phòng ký túc nóng và bí.

Một quạt cây quay lạch cạch ở góc tường.

Người còn lại trong phòng đang đeo tai nghe chơi game, gần như không để ý.

Nam sinh tóc xoăn kéo ghế.

Tôi tên Phước.

“Anh biết Khánh Hòa?”

“Biết.”

Phước hạ giọng.

“Nhưng trường bảo không được nhắc tên nữa.”

“Vì sao?”

“Không rõ.”

Cậu ta nhìn ra cửa rồi nói tiếp.

“Năm ngoái cậu ấy ở phòng này. Ít nói. Hay mất ngủ. Sau đó có người tới tìm giữa đêm.”

“Người nào?”

“Ba người.”

“Có phải công an?”

“Không giống.”

“Đặc điểm?”

“Mặc áo sơ mi xám.”

Ngón tay Tiểu Vũ khẽ siết lại.

Phước tiếp tục.

“Họ có giấy gì đó của trường. Quản lý ký túc cho lên luôn.”

“Khánh Hòa đi theo?”

“Lúc đầu không chịu.”

“Sau đó?”

“Bị kéo đi.”

Tiếng game phía sau đột ngột nổ lớn.

Phước giật mình quay lại.

Người cùng phòng chỉ đang chửi thề với đồng đội qua micro.

Cậu ta thở nhẹ rồi hạ giọng thấp hơn.

“Ngày hôm sau đồ đạc biến mất sạch.”

“Gia đình tới lấy?”

“Không.”

“Camera ký túc?”

“Nghe nói hỏng.”

Tiểu Vũ nhìn giá sách phía trên giường.

Một góc gỗ có vết keo cũ.

Từng dán thứ gì đó lâu ngày.

“Khánh Hòa học khoa nào?”

“Tâm lý.”

“Có thân với Minh Kha không?”

Phước im.

Ánh mắt lướt qua mặt Tiểu Vũ rất nhanh.

“Cậu hỏi nhiều quá rồi.”

“Anh từng thấy họ đi cùng?”

“Có vài lần.”

“Ở đâu?”

“Trung tâm tư vấn.”

“Còn gì nữa?”

“Có lần tôi thấy Khánh Hòa đưa Minh Kha một cái máy ghi âm.”

Tiểu Vũ ngẩng lên.

“Máy ghi âm?”

“Loại cũ. Màu bạc.”

Tim anh khựng nhẹ.

Minh Kha có thể còn giữ.

Phước nhìn chằm chằm anh vài giây.

“Cậu đang điều tra gì vậy?”

“Người mất tích.”

“Vậy bỏ đi.”

“Vì sao?”

“Vì người từng hỏi về Khánh Hòa đều gặp rắc rối.”

Ngoài hành lang có tiếng cửa thang máy mở.

Hai người cùng im.

Phước đứng bật dậy nhìn qua khe cửa.

Một bảo vệ đang đi tuần.

Cậu ta quay lại.

“Đi đi.”

“Anh còn nhớ gì nữa không?”

“Có.”

Phước nói rất nhỏ.

“Đêm Khánh Hòa bị đưa đi, Minh Kha đứng dưới sân ký túc gần một tiếng.”

“Làm gì?”

“Cứ nhìn lên phòng này.”

Tiểu Vũ rời ký túc khi đồng hồ gần mười một giờ.

Gió lạnh hơn lúc nãy.

Sân trường gần như trống.

Đèn đường hắt bóng cây kéo dài trên mặt gạch ướt.

Anh vừa đi vừa nhớ lại câu của Phước.

Máy ghi âm.

Nhóm hỗ trợ ký ức.

Người mặc áo xám.

Mọi thứ nối lại quá sát.

Không giống trùng hợp.

Phòng máy của thư viện mở tới nửa đêm.

Tầng ba chỉ còn vài sinh viên thức làm bài.

Tiếng bàn phím vang rời rạc.

Máy lạnh thổi quá mạnh khiến mùi bụi điện tử rõ hơn bình thường.

Tiểu Vũ ngồi xuống dãy máy cuối cùng.

Anh dùng tài khoản sinh viên của Minh Kha đăng nhập hệ thống nội bộ.

Trang quản lý học vụ hiện lên.

Màu nền xanh xám.

Thanh tìm kiếm nhấp nháy.

Tiểu Vũ gõ tên Nguyễn Khánh Hòa.

Không có kết quả.

Anh đổi sang tìm theo mã hồ sơ TC-4B.

Màn hình loading vài giây lâu bất thường.

Sau đó hiện ra một hồ sơ sinh viên.

Tên: Lê Quốc Minh.

Khoa: Công nghệ thực phẩm.

Nhưng ảnh đại diện lại bị kéo méo ở phần viền.

Giống ảnh mới ghép đè lên.

Tiểu Vũ mở sâu hơn.

Mã sinh viên bắt đầu bằng khóa tuyển sinh của khoa tâm lý.

Không khớp với dữ liệu hiện tại.

Ngày sinh cũng bị chỉnh sửa.

Có hai lớp font khác nhau trong cùng một dòng.

Ai đó đã thay dữ liệu thủ công.

Anh tiếp tục mở lịch sử đăng nhập.

Phần lớn dữ liệu bị xóa.

Chỉ còn một lần truy cập nội bộ từ tài khoản quản trị ba tháng trước.

Cùng ngày Khánh Hòa biến mất.

Tiểu Vũ nhìn dãy số IP.

Dải mạng thuộc khu hành chính trường.

Nhưng tên máy truy cập là TCR-ADMIN.

Không phải mã thiết bị của trường.

TCR.

Tâm Cảnh Research.

Đầu ngón tay anh lạnh đi.

Họ không chỉ lấy người.

Họ sửa luôn dấu vết tồn tại.

Tiểu Vũ mở tiếp mục ảnh hồ sơ.

Ảnh đại diện của “Lê Quốc Minh” tải rất chậm.

Từng dòng pixel hiện lên.

Một khuôn mặt nam sinh xa lạ.

Da hơi tái.

Mắt nhìn lệch khỏi camera.

Nhưng phần cổ áo vẫn còn logo khoa tâm lý.

Không phải đồng phục của khoa công nghệ thực phẩm.

Tiểu Vũ kéo ảnh xuống.

Metadata chưa bị xóa hết.

Tên file gốc: nkh_071.

Anh chụp màn hình.

Ngay lúc đó, góc phải màn hình bật lên thông báo.

“Tài khoản của bạn đang truy cập dữ liệu hạn chế.”

Phía dưới là đồng hồ đếm ngược ba mươi giây.

Tiểu Vũ nhìn quanh.

Một sinh viên ở dãy đối diện vừa đứng dậy rời đi.

Nhân viên thư viện đang ngủ gật ở quầy.

Không ai chú ý anh.

Nhưng hệ thống thì có.

Anh nhanh chóng mở thêm mục lưu trữ ảnh cũ.

Một thư mục ẩn hiện ra.

Ký hiệu nội bộ: Archive-TC.

Tiểu Vũ click vào.

Màn hình đứng vài giây.

Rồi hiện lên danh sách ảnh thumbnail.

Hầu hết đều lỗi file.

Chỉ còn một ảnh mở được.

Anh nhấn đúp.

Bức ảnh chân dung hiện ra.

Phần nền xanh của ảnh thẻ sinh viên.

Một nam sinh mặc áo sơ mi trắng nhìn thẳng vào camera.

Tên file phía dưới ghi: Nguyễn Khánh Hòa.

Nhưng gương mặt không phải người trong ảnh metadata vừa rồi.

Là một người hoàn toàn khác.

Tiểu Vũ ngồi yên.

Màn hình phản chiếu ánh sáng lạnh lên mặt anh.

Hai bộ dữ liệu.

Hai khuôn mặt.

Một cái tên.

Ai đó đã thay cả nhân dạng.

Không chỉ xóa.

Là ghi đè một con người bằng người khác.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Tiểu Vũ nhớ tới vụ án của chính mình.

Các bài báo đồng loạt xuất hiện chỉ sau vài giờ.

Chi tiết hiện trường bị sửa giống nhau.

Cùng cách tạo ra một “sự thật chính thức”.

Không cần mọi người tin hoàn toàn.

Chỉ cần hệ thống tin trước.

Phần còn lại sẽ tự bị cuốn theo.

Thông báo đỏ lại bật lên.

“Quản trị viên đang kiểm tra phiên truy cập.”

Đèn hành lang ngoài phòng máy tắt rồi bật lại.

Tiểu Vũ lập tức rút USB khỏi máy.

Ngay lúc anh đứng dậy, phía cuối phòng vang lên tiếng cửa mở.

Hai bảo vệ bước vào.

Một người cầm bộ đàm.

“Bạn nào dùng máy cuối dãy?”

Tiểu Vũ kéo khẩu trang lên.

Anh liếc cửa thoát hiểm phía bên trái.

Khoảng cách hơn mười mét.

Nếu chạy sẽ bị nhớ mặt.

Bảo vệ còn lại đã bắt đầu đi về phía anh.

“Xuất trình thẻ sinh viên.”

Tiểu Vũ vừa định tắt màn hình thì một bàn tay bất ngờ chộp lấy cổ tay anh.

“Minh Kha.”

Khang Mặc.

Áo hoodie đen.

Tóc còn ướt.

Mùi thuốc lá bám trên tay áo.

Cậu ta cười với bảo vệ.

“Xin lỗi anh, bạn em làm đồ án quên giờ đóng phòng.”

Bảo vệ cau mày.

“Vừa có cảnh báo truy cập trái phép.”

“Máy trường lỗi hoài mà anh.”

Khang Mặc bước chắn nửa người trước Tiểu Vũ.

“Bọn em xuống ngay.”

Bảo vệ nhìn hai người vài giây.

“Xuống liền.”

“Vâng.”

Khang Mặc kéo mạnh tay Tiểu Vũ.

Hai người đi nhanh ra khỏi phòng máy.

Tiếng cửa chống cháy đóng sầm phía sau.

Cầu thang thoát hiểm tối và có mùi xi măng ẩm.

Khang Mặc buông tay.

“Cậu điên à?”

Tiểu Vũ nhìn cậu ta.

“Sao cậu biết tôi ở đó?”

“Quản trị mạng vừa gửi thông báo lên nhóm lớp.”

“Cậu tới nhanh thật.”

“Vì tôi biết chỉ có cậu mới thích chui vào dữ liệu cấm lúc nửa đêm.”

Tiểu Vũ không đáp.

Khang Mặc nhìn xuống USB trong tay anh.

“Lấy được gì rồi?”

“Không nhiều.”

“Đừng nói dối.”

Giọng Khang Mặc thấp đi.

“Cậu đang đào thứ không nên đụng.”

“Cậu biết Nguyễn Khánh Hòa?”

Ánh mắt Khang Mặc đổi ngay lập tức.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đủ.

“Nghe ở đâu?”

“Trong hồ sơ.”

“Không có hồ sơ nào tên đó nữa.”

“Đó mới là vấn đề.”

Khang Mặc dựa lưng vào tường cầu thang.

Đèn khẩn cấp xanh nhạt hắt lên mặt cậu ta.

“Minh Kha trước đây cũng hỏi người này.”

“Cậu trả lời sao?”

“Tôi bảo bỏ đi.”

“Còn bây giờ?”

“Vẫn vậy.”

Tiểu Vũ nhìn bàn tay Khang Mặc.

Móng tay cậu ta có vết xước mới.

Giống vừa cào vào kim loại.

Áo hoodie còn dính mùi khử trùng rất nhạt.

Mùi anh từng ngửi ở bệnh viện.

“Cậu vừa ở đâu?”

Khang Mặc ngước lên.

“Liên quan gì?”

“Trên tay cậu có mùi cồn y tế.”

“Tiệm net gần bệnh viện mới sửa phòng.”

“Tiệm net dùng loại này?”

Khang Mặc cười nhạt.

“Cậu đúng là khác sau cú ngã.”

Tiểu Vũ không rời mắt.

“Khánh Hòa biến mất thế nào?”

“Không biết.”

“Có thật không?”

“Có những người biến mất vì muốn vậy.”

“Còn dữ liệu bị thay?”

“Thời này sửa hồ sơ khó lắm sao?”

Tiểu Vũ bước gần hơn.

“Cậu đang bảo vệ ai?”

Cơ hàm Khang Mặc siết lại.

“Cậu nghĩ mình là ai mà đào tới đây?”

Câu nói bật ra quá nhanh.

Không còn kiểu đùa cợt thường ngày.

Không khí trong cầu thang đặc lại.

Tiếng máy lạnh từ tầng dưới vọng lên liên tục.

Khang Mặc quay mặt đi trước.

“Đừng vào hệ thống trường nữa.”

“Vì sao?”

“Có người đang theo dõi tài khoản Minh Kha.”

“Cậu biết từ đâu?”

“Đoán thôi.”

Tiểu Vũ nhìn cậu ta vài giây.

Rồi hỏi rất chậm.

“Đêm Minh Kha ngã cầu thang, cậu có thấy ai mặc áo xám không?”

Khang Mặc im bặt.

Tiếng bộ đàm của bảo vệ vang vọng từ xa.

Một giọt nước từ trần rơi xuống bậc thang.

Khang Mặc kéo khóa áo lên cao.

“Tôi không nhớ.”

Lần này Tiểu Vũ nghe ra.

Không phải phủ nhận.

Là né tránh.

Khang Mặc đi xuống trước.

Bóng lưng nhanh chóng chìm vào khoảng tối giữa các tầng.

Tiểu Vũ vẫn đứng lại.

Trong túi áo, điện thoại rung nhẹ.

Anh lấy ra.

Một email mới gửi tới tài khoản sinh viên của Minh Kha.

Không tiêu đề.

Không địa chỉ người gửi.

“Người tiếp theo sẽ là cậu.”

Midnight Drive Neon Sounds
0:00 0:00