Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi trước khi Tiểu Vũ mở mắt.
Tiếng bánh xe cáng lăn ngang hành lang. Kim loại va vào cửa phòng kêu cộc một tiếng ngắn. Ánh đèn trắng trên trần khiến mắt anh nhức buốt.
Anh còn sống.
Ý nghĩ vừa lóe lên, cơn đau ở sau gáy đã kéo tới. Tiểu Vũ bật dậy theo phản xạ của người từng nhiều lần bị phục kích. Tay chống xuống nệm, chân chuẩn bị chạm sàn.
Cơ thể không nghe lời.
Đầu gối trái mềm đi. Một luồng đau buốt chạy dọc bắp chân. Anh phải vịn thành giường mới đứng vững.
Không đúng.
Ký ức cuối cùng hiện về thành từng mảnh vụn.
Con hẻm sau khu cầu vượt phía đông.
Mưa đập lên mái tôn.
Một bóng người mặc áo tối màu lao tới.
Lưỡi dao xuyên vào dưới xương sườn.
Anh nhớ rõ mình đã ngã xuống vũng nước.
Máu hòa với nước mưa.
Vậy cơn đau ở đầu gối này từ đâu ra?
Tiểu Vũ cúi xuống nhìn bàn tay.
Da sáng hơn trước. Vết chai ở ngón giữa nằm lệch vị trí quen thuộc. Ngón áp út có một vết sẹo mờ.
Anh siết chặt tay.
Khớp xương nhỏ hơn.
Cửa phòng bật mở.
Một nữ y tá đẩy xe thuốc đi vào.
“Trần Minh Kha, em tỉnh rồi à?”
Tiểu Vũ ngẩng lên.
Cách cô ta gọi tên quá tự nhiên, không giống nhầm người.
Anh liếc quanh phòng.
Bốn giường bệnh. Một ông lão ngủ nghiêng bên cửa sổ. Bảng thông tin cuối giường ghi rõ:
TRẦN MINH KHA
Nam — 20 tuổi. | Ngày nhập viện: năm ngày trước.
Năm ngày.
Trùng đúng đêm anh bị giết.
“Cho tôi hỏi.” Giọng Tiểu Vũ khàn đặc. “Tôi được đưa vào đây lúc nào?”
“Gần hai giờ sáng.” Y tá kiểm tra chai truyền dịch. “Bạn cùng trường gọi cấp cứu. Em ngã cầu thang ký túc xá.”
Ngã cầu thang.
Tiểu Vũ nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Có ai tới nhận diện tôi chưa?”
“Ngoài cố vấn học tập thì chưa.” Cô cau mày. “Em không nhớ gì à?”
Tiểu Vũ không đáp ngay. Anh quan sát phản ứng của cô gái trước mặt.
Vai thả lỏng. Đồng tử ổn định. Không có dấu hiệu nói dối.
“Nếu tôi nói tên mình không phải Trần Minh Kha thì sao?”
Y tá bật cười: “Chấn động đầu thôi. Đừng tự dọa mình.”
Cô rời khỏi phòng sau khi ghi nhiệt độ. Cánh cửa đóng lại.
Tiểu Vũ xuống giường, đi chậm vào nhà vệ sinh.
Người trong gương là một gương mặt lạ. Khoảng hai mươi tuổi. Tóc đen hơi dài. Góc mắt trái còn vết bầm nhạt.
Tiểu Vũ nhìn rất lâu. Anh không hoảng loạn. Brain anh đang làm điều quen thuộc hơn: Xác nhận hiện trường.
Anh nghiêng đầu. Tai trái có nốt ruồi nhỏ. Thuận tay phải. Nhịp tim nhanh nhưng đều.
Không phải mơ.
Tiểu Vũ mở vòi nước, hất nước lạnh lên mặt.
“Tiểu Vũ.” Anh thử gọi tên mình. Người trong gương vẫn xa lạ.
Một cơn nhức âm ỉ chui lên từ thái dương.
Hành lang ký túc xá. Tiếng ai đó gọi “Minh Kha”. Hình ảnh biến mất trước khi anh kịp giữ lại.
Tiểu Vũ chống tay lên bồn rửa. Ký ức này không thuộc về anh.
Khi trở lại giường bệnh, anh chú ý chiếc điện thoại nằm cạnh gối. Màn hình tối đen, góc máy có vài vết xước. Anh vừa cầm lên, một thông báo tin tức bật sáng.
[Thám tử tư Tiểu Vũ tử vong, cảnh sát nghi ngờ cướp của dẫn đến án mạng]
Ngón tay anh khựng lại. Bài báo đăng ba giờ trước. Tiểu Vũ kéo thanh thông báo xuống đọc.
“...nạn nhân được phát hiện trong tình trạng mất ví tiền và điện thoại...”
Sai. Anh nhớ rất rõ. Sau khi đâm anh, hung thủ lập tức bỏ đi. Kẻ đó không hề lục túi. Vậy ai thêm chi tiết cướp của vào báo cáo?
Tiểu Vũ đọc tiếp: “Cảnh sát bước đầu loại trừ khả năng trả thù cá nhân.”
Anh cười nhạt. Một vụ giết người liên quan tới thám tử đang điều tra dữ liệu y tế ngầm mà chỉ mất vài ngày đã kết luận hướng cướp của. Quá nhanh.
Cửa phòng mở lần nữa. Một người đàn ông trung niên mặc blouse xám bước vào, tay cầm tập hồ sơ. Ông ta kéo ghế ngồi xuống đối diện Tiểu Vũ.
“Chào em, Minh Kha. Thầy là bác sĩ phụ trách đánh giá tâm lý.”
Tiểu Vũ im lặng.
“Em biết mình đang ở đâu chứ?” - “Bệnh viện thành phố.”
“Có nhớ chuyện xảy ra trước khi ngã cầu thang không?”
Tiểu Vũ quan sát ngón cái của ông ta đang gõ nhịp lên mép hồ sơ. Kiểu tạo áp lực khi hỏi cung mềm.
“Tôi nhớ mình đang đi lên tầng.” - “Sau đó?” - “Trống.”
Bác sĩ ghi vài dòng: “Hiện tượng mất đoạn ký ức gần đây của em tái phát nhanh hơn dự kiến.”
Tiểu Vũ ngẩng lên: “Tái phát?” - “Em không nhớ à?” - “Có nên nhớ không?”
Hai người nhìn nhau vài giây. Bác sĩ mỉm cười mỏng: “Chấn động đầu có thể làm mọi thứ lẫn lộn.”
Ông ta đổi chủ đề quá nhanh. “Trước đây tôi từng điều trị gì?” - Tiểu Vũ hỏi.
“Rối loạn ký ức do sang chấn.” - “Bao lâu?” - “Gần hai năm.”
Tiểu Vũ cảm thấy gáy lạnh đi. “Tai nạn gì?”
Bác sĩ không trả lời trực tiếp: “Em còn gặp ác mộng không?”
Một hình ảnh vụt qua trong đầu Tiểu Vũ: Mặt kính xe vỡ. Nước tràn vào. Một bàn tay nhỏ đập lên cửa xe. Cơn đau đầu kéo tới rồi biến mất rất nhanh.
“Thỉnh thoảng.”
Bác sĩ nhìn anh thêm vài giây: “Đừng ép mình nhớ lại quá nhanh.” Ông ta đứng dậy, đi tới cửa rồi dừng lại. “Nếu có cảm giác mình trở thành người khác... thì đó cũng là phản ứng phổ biến sau chấn thương nặng.”
Cửa khép lại. Tiểu Vũ vẫn ngồi yên. Ông ta biết gì? Hay chỉ đang thử phản ứng của Minh Kha theo hồ sơ cũ?
Ông lão giường bên cạnh bỗng bật âm lượng điện thoại rất lớn. Một livestream đám tang hiện lên. Tiểu Vũ nhìn thấy ảnh chân dung của chính mình đặt giữa vòng hoa trắng.
Giọng MC vang qua loa điện thoại: “...sự ra đi đột ngột của thám tử tư Tiểu Vũ...”
Ông lão xuýt xoa: “Nghe nói phá nhiều vụ án lắm.”
Tiểu Vũ không đáp. Máy quay lia qua hàng người viếng. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở góc khung hình: Lục Thành. Áo khoác xám. Quai hàm siết chặt. Người khác đều cúi đầu trước quan tài, riêng anh ta đứng lệch khỏi đám đông, mắt nhìn về phía nhóm cảnh sát trả lời báo chí. Ánh mắt đó Tiểu Vũ quá quen. Lục Thành không tin kết luận điều tra.
Livestream đổi góc quay. Bóng dáng người cảnh sát biến mất.
Tiểu Vũ dựa lưng vào tường. Ít nhất vẫn còn một người thấy có vấn đề.
Anh mở ngăn tủ cạnh giường. Một chiếc áo khoác đen được gấp sơ sài. Ví tiền sinh viên. Chìa khóa ký túc xá. Anh kiểm tra từng món theo thói quen.
Thẻ sinh viên đại học Thành Nam: Trần Minh Kha — khoa công nghệ thông tin. Mọi dấu vết đều hoàn chỉnh.
Tiểu Vũ mở ví. Tiền mặt rất ít. Một hóa đơn taxi bị gấp đôi nhét trong ngăn nhỏ. Điểm đến: cầu vượt phía đông. Thời gian: 22 giờ 17 phút. Chính là đêm anh chết.
Tiểu Vũ nhìn chằm chằm tờ hóa đơn. Minh Kha tới hiện trường làm gì?
Một cơn choáng ngắn ập tới: Tiếng mưa. Ánh đèn xe quét ngang mặt đường. Một người đứng ở đầu hẻm. Không thấy rõ mặt. Chỉ thấy cổ tay áo ướt nước.
Tiểu Vũ nhắm mắt vài giây rồi mở ra. Ký ức kia vẫn mờ đục.
Anh thử mở điện thoại lần nữa. Mật khẩu sáu số. Anh nhập thử vài mốc thời gian phổ biến rồi dừng lại khi màn hình hiện thông báo còn một lần thử.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa. Nước kéo thành từng vệt dài trên lớp kính. Y tá quay lại tháo kim truyền: “Chiều nay em có thể xuất viện nếu không chóng mặt nữa.”
Tiểu Vũ gật đầu. Cô gái nhìn anh vài lần rồi nói: “Bạn cùng phòng của em gọi mấy cuộc hỏi tình hình đó. Cậu ấy tên Khang Mặc phải không?”
Một cái tên mới. Tiểu Vũ ghi nhớ. Sau khi y tá rời đi, anh mặc áo khoác.
Túi áo bên phải có thứ gì đó cấn vào ngón tay. Anh lấy ra: Một mảnh giấy gấp nhỏ đã mềm vì nước. Tiểu Vũ mở nó thật cẩn thận.
Bên trong viết một biển số xe: 65A-217.43.
Tim anh khựng lại. Chiếc sedan đen. Đêm đó, trước khi ngã xuống, anh đã nhìn thấy biển số này lao khỏi đầu hẻm.
Tiểu Vũ lật mặt sau tờ giấy. Một dòng chữ hiện ra:
“Anh đã chết một lần rồi.”
Nét bút cứng và dứt khoát. Không ký tên.
Tiếng mưa ngoài hành lang nặng hạt hơn. Tiểu Vũ cầm mảnh giấy bước tới cửa sổ cuối dãy bệnh.
Bên dưới bệnh viện là khoảng sân phủ trắng nước mưa. Một người đàn ông mặc áo đen đứng cạnh hàng cây. Mũ lưỡi trai kéo thấp. Hắn đang nhìn thẳng lên tầng bệnh của anh.
Tiểu Vũ mở mạnh cửa hành lang. Tiếng bản lề va vào tường khiến vài bệnh nhân quay đầu. Anh lao tới cửa kính cuối dãy.
Khoảng sân phía dưới trống không. Người kia biến mất. Chỉ còn nước mưa dội xuống mái che.
Tiểu Vũ siết chặt mảnh giấy trong tay. Mực chữ hơi lem ra lòng bàn tay.
“Anh đã chết một lần rồi.”