Tiếng mưa đập vào ô kính suốt gần nửa đêm.
Tiểu Vũ ngồi trước bàn học của Minh Kha, xoay chiếc điện thoại màu đen trong tay. Màn hình phản chiếu gương mặt xa lạ. Một vết bầm nhạt còn sót bên thái dương trái.
Điện thoại đã tắt nguồn từ lúc anh tỉnh dậy ở bệnh viện. Pin chỉ còn mười ba phần trăm. Anh cắm sạc. Biểu tượng khởi động hiện lên chậm chạp.
Sáu ô mật khẩu xuất hiện ngay sau đó. Không nhận diện khuôn mặt. Không vân tay. Minh Kha cố ý tắt toàn bộ mở khóa sinh trắc. Người sợ dữ liệu bị truy cập thường làm vậy.
Tiểu Vũ đặt điện thoại xuống bàn. Anh không thử bừa. Ba lần sai liên tiếp sẽ khóa máy lâu hơn.
Ngoài cửa sổ, gió lùa qua khe kính tạo tiếng rít rất nhỏ. Quạt trần quay lạch cạch phía trên đầu. Tiểu Vũ kéo ngăn bàn lấy cuốn sổ ghi lịch sinh hoạt của Minh Kha. Giờ ngủ. Giờ học. Lịch uống thuốc. Không có nhật ký cảm xúc hay ghi chú linh tinh.
Nhưng người càng kiểm soát bản thân, thói quen vận động càng khó sửa. Anh lật tới trang cuối. Một dãy số viết chì mờ sát mép giấy: 082417. Tiểu Vũ nhìn vài giây rồi bỏ qua. Quá lộ. Người như Minh Kha sẽ không để mật khẩu cạnh lịch học.
Anh nhớ lại cách Minh Kha sắp đồ trong phòng. Tất cả vật dụng đều thẳng theo tay trái. Cốc nước đặt bên trái laptop. Dây sạc quấn xoáy ngược chiều kim đồng hồ. Vết mòn ở bàn phím tập trung bên cụm A-S-D. Minh Kha thuận tay trái.
Tiểu Vũ mở ngăn nhỏ bên cạnh. Bên trong có vài vé xe buýt cũ và thẻ sinh viên. Mặt sau thẻ sinh viên có vết cào thành hình chữ L.
Theo phản xạ, anh thử đặt ngón tay trái lên bàn như Minh Kha từng làm. Khoảng cách giữa cổ tay và mép bàn thấp hơn bình thường. Một tư thế quen thuộc với người hay dùng điện thoại bằng một tay. Tiểu Vũ bật lại màn hình. Anh nhập 240817: Sai. Không có rung mạnh. Chỉ hiện dòng chữ thử lại.
Anh nhìn xuống vết chai ở ngón áp út của mình. Không phải của anh. Là của Minh Kha. Một người thường xuyên xoay vật cứng bằng tay trái. Bút? Ổ khóa? Hay nhẫn.
Tiểu Vũ kéo ngăn cuối cùng dưới bàn. Một hộp nhựa nhỏ nằm phía sau chồng tài liệu. Bên trong là đồng hồ điện tử đã chết pin. Mặt sau có khắc số: 170824.
Ngày tháng không có ý nghĩa đặc biệt với anh. Nhưng mặt kính đồng hồ trầy đúng ở nút chỉnh giờ bên trái. Minh Kha thường xuyên chạm vào nó. Tiểu Vũ thử đảo vị trí.
240817 là ngày-tháng-năm. 170824 là năm-tháng-ngày. Anh nhập lại: 170824. Màn hình mở khóa. Tiếng tách rất khẽ vang lên trong căn phòng.
Tiểu Vũ ngồi yên vài giây. Không phải vì bất ngờ. Mà vì cảm giác giống mở được cánh cửa vào hiện trường của chính mình.
Màn hình chính gần như trống. Không trò chơi. Không ảnh cá nhân. Ứng dụng mạng xã hội chỉ có tài khoản học tập. Danh bạ chưa tới hai mươi số. Tên Khang Mặc nằm gần đầu danh sách. Không có lưu biệt danh thân thiết. Một vài số bị mã hóa bằng ký tự viết tắt.
Tiểu Vũ mở thư viện ảnh. Ba trăm linh bảy tấm. Hơn nửa là ảnh tài liệu chụp bảng giảng. Phần còn lại chủ yếu là ảnh chụp màn hình. Anh lướt chậm. Biển báo giao thông. Lịch xe buýt. Ảnh tin tức về vụ án của chính anh. Một bài báo được chụp lại đúng đoạn nói hung thủ cướp ví nạn nhân. Minh Kha đã khoanh đỏ dòng đó bằng bút điện tử. Tiểu Vũ mở thông tin ảnh. Ảnh chụp lúc hai giờ mười ba phút sáng. Hai tiếng sau đêm anh chết.
Tiếp theo là thư mục không tên. Biểu tượng bị ẩn trong mục tài liệu. Bên trong có mười một ảnh. Tất cả đều là ảnh camera an ninh. Góc quay cao. Nhiễu hạt. Khu cầu vượt phía đông. Tiểu Vũ phóng lớn tấm đầu tiên. Một chiếc sedan màu đậm đang rẽ vào đường dưới chân cầu. Biển số bị nhòe bởi mưa.
Tấm thứ hai chụp cùng khu vực sau ba phút. Một bóng người đứng dưới mái che xe buýt. Áo khoác tối màu. Tư thế nghiêng vai quen thuộc đến mức Tiểu Vũ nhận ra ngay: Là anh. Không phải do ký ức. Là thói quen đứng. Anh luôn dồn trọng lượng lên chân phải mỗi khi chờ người.
Tiểu Vũ kéo mạnh thanh thời gian. Những ảnh tiếp theo bị cắt khung rất vụng. Có ảnh chỉ giữ phần hành lang dưới cầu. Có ảnh phóng sát vào biển quảng cáo.
Một tấm cuối cùng làm anh dừng lại. Trong góc trái khung hình có người mặc áo blouse màu xám tro. Người đó đội mũ lưỡi trai thấp, đứng gần cột bê tông. Mặt bị che gần hết. Điều kỳ lạ nằm ở hướng nhìn: Người kia không nhìn camera. Đang nhìn anh.
Tiểu Vũ chạm đầu ngón tay lên màn hình. Ngay lúc đó, một cơn nhói chạy dọc thái dương. Hình ảnh méo đi trong chớp mắt. Mùi cồn sát trùng. Ánh đèn hành lang xanh lạnh. Một bàn tay đang kéo cửa kim loại. Có tiếng ai đó nói rất nhanh: “Không được để cậu ta nhớ lại.” - Âm thanh đứt đoạn rồi biến mất.
Tiểu Vũ siết chặt cạnh bàn. Hơi thở lệch mất một nhịp. Đó không phải ký ức của anh. Nhưng cũng không rõ ràng đến mức gọi là ký ức. Chỉ là phản ứng bật lên khi nhìn thấy chiếc áo blouse xám. Anh nhắm mắt vài giây rồi mở lại thư viện ảnh.
Một số ảnh camera có dấu tải xuống từ hệ thống nội bộ. Tên file vẫn còn chuỗi mã. Không phải camera công cộng. Giống dữ liệu bị trích từ kho lưu trữ. Minh Kha lấy chúng bằng cách nào?
Tiểu Vũ mở ứng dụng tin nhắn. Hầu hết hội thoại đều ngắn. Trao đổi bài tập. Tin nhắn từ trường. Không có bạn bè thân. Một mục nháp chưa gửi nằm cuối cùng. Thời gian lưu tự động: 22:41 (đêm anh bị giết). Người nhận không lưu tên, chỉ có số điện thoại. Tiểu Vũ nhìn dãy số đó rất lâu: Là số cũ của anh.
Ngón tay anh hơi khựng trên màn hình. Đêm đó Minh Kha đã cố liên lạc với anh. Anh mở tin nhắn. Nội dung chỉ mới gõ được vài dòng: “Tôi biết anh đang điều tra người của Tâm Cảnh. Đừng tới cầu vượt một mình. Có người theo dõi...” - Tin nhắn dừng giữa chừng. Không có dấu gửi thất bại, chỉ bị bỏ dang.
Tiểu Vũ kéo xuống phần thông tin. Mạng di động ngắt đúng lúc 22:43. Hai phút sau điện thoại kết nối lại bằng wifi công cộng gần khu cầu vượt. Anh lập tức mở bản đồ lịch sử vị trí. Dữ liệu đã bị xóa gần hết, nhưng bộ nhớ tạm vẫn lưu vài điểm truy cập:
22:12 — ký túc xá.
22:31 — trạm xe buýt đường Đông Thành.
22:44 — wifi công cộng khu cầu vượt.
23:03 — mất tín hiệu.
Tiểu Vũ lấy hóa đơn taxi từ túi áo khoác ra đối chiếu. Giờ in trên hóa đơn là 22:18. Tài xế đón Minh Kha ở cổng nam trường đại học. Điểm xuống cách cầu vượt khoảng ba trăm mét. Có nghĩa Minh Kha không muốn bị ghi nhận tới thẳng hiện trường.
Anh mở ứng dụng ghi chú. Một thư mục đặt tên bằng dấu chấm. Bên trong là bảng thời gian. Không tiêu đề, chỉ liệt kê giờ giấc:
22:20 — xe đen vào hầm.
22:37 — người áo xám xuất hiện.
22:41 — gọi không nghe.
22:48 — mất camera phía đông.
Dòng cuối cùng viết rất gấp: “Không phải cướp.”
Tiểu Vũ nhìn chằm chằm chữ đó. Nét viết run hơn những ghi chú khác. Giống được nhập khi đang di chuyển.
Anh kéo xuống dưới nữa. Có một file âm thanh chưa hoàn tất. Dung lượng chỉ vài giây. Tiểu Vũ bấm mở: Tiếng gió, tiếng xe chạy dưới mặt cầu. Sau đó là giọng thở gấp của một người trẻ: “Anh Vũ, phía sau anh...” - Âm thanh bị cắt ngang bởi tiếng va đập mạnh. File kết thúc.
Căn phòng chìm vào tiếng mưa. Tiểu Vũ ngồi bất động. Trong ký ức cuối cùng của anh đêm đó, anh chỉ nhớ có ánh đèn pha quét qua mặt đường và một bóng người lao tới từ phía sau. Anh chưa từng biết Minh Kha ở gần đến vậy. Nếu tin nhắn được gửi đi... có thể anh đã không chết. Ý nghĩ vừa xuất hiện đã bị Tiểu Vũ dập xuống ngay. Điều tra viên không được sửa hiện trường bằng giả định.
Anh tua lại file âm thanh. Lần này anh chú ý tiếng nền. Ngoài tiếng xe còn có âm báo điện tử ngắt quãng: Tít. Tít. Chu kỳ rất đều. Không phải đèn giao thông. Giống tiếng cửa từ bệnh viện hoặc máy quét thẻ.
Tiểu Vũ mở lại ảnh người mặc blouse xám. Ở mép khung hình phía sau có phản chiếu ánh đèn xanh. Một loại đèn thường dùng trong bãi đỗ xe ngầm. Nhưng khu cầu vượt phía đông không có bãi xe dưới đất, trừ khu khám tư cũ bên cạnh: Phòng khám Đông Hà. Nơi đó từng đóng cửa nửa năm trước sau vụ rò rỉ dữ liệu bệnh nhân. Tiểu Vũ nhớ mình từng tới điều tra. Trong hồ sơ có nhắc tới một đơn vị hợp tác tâm lý tên Tâm Cảnh. Mọi tuyến bắt đầu nối nhau.
Anh mở trình duyệt lịch sử. Nhiều mục đã bị xóa sạch, nhưng bộ nhớ tự động vẫn giữ vài từ khóa: “chỉnh sửa hồ sơ tâm lý”, “camera mất khung hình”, “Lục Thành điều chuyển”, và cuối cùng: “Tiểu Vũ còn sống không”.
Tiểu Vũ nhìn dòng tìm kiếm đó rất lâu. Ngực anh căng cứng vì một cảm giác khó gọi tên. Minh Kha biết vụ án của anh. Không chỉ biết, cậu ta còn cố cứu anh. Vậy vì sao sau đó Minh Kha lại ngã cầu thang? Là tai nạn, hay bị bịt miệng.
Tiểu Vũ tiếp tục lục dữ liệu bộ nhớ tạm. Một ứng dụng lưu trữ đám mây hiện thông báo lỗi đồng bộ. Lần cập nhật cuối cùng diễn ra ba ngày trước khi Minh Kha nhập viện. Tài khoản yêu cầu xác minh lại mật khẩu. Anh thử vài khả năng nhưng đều sai.
Ngày lúc chuẩn bị tắt màn hình, điện thoại rung khẽ. Một thông báo bật lên ở góc trên: Tài khoản đám mây của Trần Minh Kha vừa được đăng nhập từ thiết bị khác. Thông báo chưa biến mất thì một mục ghi chú tự động đồng bộ xuất hiện. Chỉ có đúng một dòng:
“Đừng tin người mặc áo blouse xám.”