Cầu vượt phía đông nằm cạnh tuyến đường vành đai cũ.
Ban ngày xe tải chạy liên tục.
Ban đêm chỉ còn tiếng gió quét qua lớp thép rỉ và tiếng container dội từ bãi hàng bên dưới.
Tiểu Vũ đứng ở lề đường đối diện.
Mũ áo khoác kéo thấp.
Anh nhìn dãy camera gắn dọc thành cầu.
Bảy cái.
Hai cái mới thay.
Năm cái còn lại phủ bụi mỏng và có vết nước mưa đọng quanh chân đế.
Camera số ba hơi lệch góc.
Không phải do gió.
Con ốc dưới chân đế mới bị tháo gần đây.
Một chiếc xe buýt chạy ngang làm mặt kính rung nhẹ.
Trong khoảnh khắc phản chiếu trên cửa xe, Tiểu Vũ thấy bóng mình.
Khuôn mặt Minh Kha.
Nhưng ánh mắt lại là người từng đứng ở hiện trường này năm ngày trước.
Anh kéo khẩu trang lên cao hơn rồi băng qua đường.
Cửa hàng sửa điện tử nằm dưới chân cầu.
Biển hiệu cũ nhấp nháy nửa sáng nửa tắt.
Một chữ trong tên tiệm đã cháy đèn từ lâu.
Bên trong có mùi nhựa nóng và thiếc hàn.
Quạt treo tường quay chậm, phát tiếng cạch cạch khô khốc.
Một người đàn ông ngoài năm mươi đang cúi đầu tháo ổ cứng camera.
Đầu thuốc lá cháy đỏ ở mép bàn.
Tiểu Vũ vừa bước vào, người kia đã nói trước.
“Sửa điện thoại thì để mai.”
“Em cần hỏi dữ liệu camera.”
Bàn tay cầm tua vít dừng lại.
Người đàn ông ngẩng đầu.
Mắt nhỏ và vàng vì thiếu ngủ.
“Cậu học trường bên kia à?”
“Vâng.”
“Không bán dữ liệu riêng.”
“Em trả tiền.”
“Có tiền cũng không bán.”
Ông ta ném con ốc xuống khay kim loại.
Tiếng leng keng vang lên chói tai.
Tiểu Vũ nhìn quanh.
Bốn màn hình cũ treo trên tường đang phát hình từ nhiều camera quanh khu cầu vượt.
Một màn hình mất tín hiệu, chỉ còn nhiễu xám.
Trên kệ có ba ổ cứng tháo rời dán băng keo ghi ngày.
Ngày gần nhất là đúng đêm anh bị giết.
Tiểu Vũ kéo ghế nhựa ngồi xuống.
“Đêm mười hai có tai nạn ở cầu vượt.”
“Ngày nào chẳng có.”
“Người chết là thám tử Tiểu Vũ.”
Người đàn ông châm điếu thuốc mới.
Lần này không trả lời ngay.
Khói thuốc quẩn dưới ánh đèn vàng.
“Cảnh sát tới rồi.”
“Em biết.”
“Họ thu hết dữ liệu.”
“Nhưng ông vẫn giữ bản sao.”
Ông ta cười nhạt.
“Nói chuyện như công an vậy.”
Tiểu Vũ không đổi nét mặt.
“Ổ cứng trên kệ thiếu một cái.”
Ánh mắt người đàn ông khựng lại.
“Loại ông dùng lưu theo tuần. Kệ có đánh số nhưng tuần mười hai bị trống.”
Tiểu Vũ nhìn vào vết bụi hình chữ nhật trên mặt gỗ.
“Người lấy đi không lau sạch.”
Quạt treo tiếp tục phát tiếng cạch đều đều.
Ngoài đường có còi xe container kéo dài.
Người đàn ông dụi tàn thuốc.
“Cậu tên gì?”
“Minh Kha.”
“Không giống sinh viên.”
“Ông cũng không giống người sợ cảnh sát.”
Ông ta bật cười thành tiếng lần đầu.
Nhưng tiếng cười ngắn và khô.
“Cậu muốn gì?”
“Khoảng thời gian từ mười một giờ tới một giờ sáng hôm đó.”
“Không còn.”
“Bị cảnh sát lấy?”
“Không hẳn.”
Ông ta đứng dậy kéo ngăn tủ phía dưới.
Một ổ cứng màu đen đặt xuống bàn.
Vỏ ngoài có vết nứt.
“Ổ này họ bỏ lại vì lỗi file.”
“Lỗi thật?”
“Có file bị xóa.”
Tiểu Vũ đưa tay nhận.
Vết trầy trên cổng kết nối còn mới.
Ai đó đã cắm rút nhiều lần trong thời gian ngắn.
Người đàn ông kéo màn hình máy tính lại gần.
“Xem thì xem nhanh.”
Tiểu Vũ cắm ổ cứng.
Danh sách thư mục hiện lên.
Camera số một, hai, bốn, năm.
Không có camera số ba.
Trong khi camera số ba là góc quay gần vị trí anh bị đâm nhất.
Tiểu Vũ mở thư mục còn lại.
Dữ liệu chạy liên tục tới 00:17.
Sau đó toàn bộ khung hình nhảy thẳng tới 00:41.
Khoảng trống hai mươi bốn phút.
Không phải file hỏng.
Mốc thời gian bị cắt gọn.
Anh tua chậm lại.
Ở giây cuối trước khi mất dữ liệu, mặt đường phản chiếu ánh đèn một chiếc sedan đen đang lên dốc cầu.
Biển số chỉ hiện nửa giây.
65A.
Khung hình tiếp theo đã là bốn mươi phút sau.
Cầu vượt trống không.
Tiểu Vũ đặt tay lên bàn phím.
Các ngón tay siết nhẹ.
Người đàn ông đứng phía sau lưng.
“Họ nói camera mất tín hiệu do mưa.”
“Nhưng hôm đó mưa chưa lớn đến mức này.”
“Cậu biết thời tiết đêm đó à?”
Tiểu Vũ thoáng khựng.
Rồi đáp ngay.
“Em xem bản tin.”
Ông ta nhìn anh thêm vài giây.
Không hỏi tiếp.
Tiểu Vũ mở file log hệ thống.
Một dòng truy cập hiện lên lúc 00:18.
Người dùng đăng nhập bằng quyền quản trị từ thiết bị bên ngoài.
Sau đó dữ liệu bị ghi đè.
Không phải xóa trực tiếp.
Người làm biết cách tránh để hệ thống báo lỗi.
“Ông có đưa tài khoản quản trị cho cảnh sát?”
“Không.”
“Vậy ai biết mật khẩu?”
“Chỉ tôi.”
“Ông đổi chưa?”
“Sau vụ đó rồi.”
Tiểu Vũ kéo ghế lùi ra.
“Có ai tới đây trước cảnh sát không?”
Người đàn ông châm thuốc lần nữa.
Khói lùa qua mép môi vàng khè.
“Một người.”
“Nam hay nữ?”
“Nam.”
“Đặc điểm?”
“Đeo khẩu trang.”
“Giọng?”
“Miền bắc.”
“Làm gì?”
“Hỏi camera có quay được biển số xe không.”
Tiểu Vũ nhìn thẳng ông ta.
“Xe nào?”
“Sedan đen.”
“Biển số?”
“Không nói.”
“Ông vẫn cho xem?”
“Không.”
Người đàn ông gõ tàn thuốc xuống lon nước.
“Nhưng sáng hôm sau dữ liệu mất một đoạn.”
Tiểu Vũ im vài giây.
Anh nhìn lại khung hình cuối cùng.
Ánh đèn sedan phản lên mặt đường ướt.
Độ cao thân xe.
Khoảng cách giữa hai đèn.
Đúng kiểu xe anh thấy trước khi ngã xuống.
Trong ký ức cuối trước cái chết, cánh cửa xe mở hé.
Một người mặc áo xám bước xuống.
Tiếng giày đạp lên nước mưa.
Rồi lưỡi dao lạnh dí sát sườn.
Tiểu Vũ tắt màn hình.
“Ông có lưu biển số nào không?”
Người đàn ông nhìn anh.
“Có người khác cũng hỏi câu này.”
“Ai?”
“Cảnh sát.”
“Đội nào?”
“Không rõ.”
“Có để lại danh thiếp?”
“Không.”
Tiểu Vũ thấy ngay điểm sai.
Cảnh sát chính thức sẽ luôn để giấy xác nhận thu dữ liệu.
If không, người tới trước rất có thể không thuộc tổ điều tra.
Anh rút điện thoại chụp nhanh log truy cập.
Người đàn ông không ngăn.
Chỉ nói nhỏ.
“Cậu đừng quay lại đây nữa.”
“Vì sao?”
“Hai hôm trước có người đứng ngoài tiệm cả đêm.”
“Nhìn giống theo dõi?”
“Giống chờ ai tới hỏi camera.”
Tiểu Vũ bỏ điện thoại vào túi.
“Ông thấy mặt chưa?”
“Không rõ.”
Ông ta ngập ngừng rồi nói tiếp.
“Nhưng áo người đó màu xám.”
Một luồng lạnh chạy dọc gáy.
Tiểu Vũ đứng dậy.
Ngoài cửa kính trời đã tối hơn lúc anh tới.
Đèn cầu vượt bật lên từng dãy.
Ánh vàng phản trên mặt nước mưa cũ.
Anh bước ra ngoài.
Tiếng cửa cuốn kim loại sau lưng kéo xuống một nửa.
Con đường dưới chân cầu gần như không có người đi bộ.
Tiểu Vũ vừa chạm tay vào túi áo thì điện thoại rung.
Tin nhắn lạ.
Không tên.
“Đừng dùng tay phải khi bị quan sát.”
Đồng tử anh co lại.
Tin nhắn bị xóa khỏi màn hình ngay sau đó.
Không lưu số gửi.
Một kỹ thuật chuyển tiếp tạm.
Tiểu Vũ đứng yên giữa tiếng xe chạy trên đầu.
Du Nhiên.
Hay người khác?
Nếu là Du Nhiên, cô không có lý do dùng cách này.
Nếu không phải cô, nghĩa là đã có người theo dõi phản xạ của anh từ trước.
Anh ngẩng đầu nhìn dãy camera trên cầu.
Camera số ba vẫn lệch góc.
Giống một con mắt bị ai đó bẻ khỏi vị trí cũ.
Bãi xe tầng hầm của trung tâm thương mại bên kia đường có mùi xăng và hơi nước.
Tiểu Vũ đi xuống cầu thang bộ.
Anh không vào thẳng khu gửi xe.
Mà dừng ở khúc cua giữa tầng B1 và B2.
Mặt gương inox cạnh thang phản chiếu lối đi phía sau.
Không có ai.
Nhưng tiếng bước chân phía dưới không đều.
Người đi rất nhẹ.
Và giữ khoảng cách cố định.
Tiểu Vũ tiếp tục xuống thêm vài bậc.
Tiếng bước cũng tiếp tục.
Anh dừng.
Người phía dưới dừng theo.
Không phải khách gửi xe bình thường.
Tiểu Vũ quay đầu.
Một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng tựa cạnh cột bê tông tầng B2.
Tay cầm lon cà phê.
Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống làm gương mặt hiện rõ hơn.
Lục Thành.
Hàm râu lún phún.
Mắt đỏ vì thiếu ngủ.
Áo sơ mi bên trong nhăn như đã mặc nhiều giờ.
Anh ta nhìn Tiểu Vũ vài giây rồi uống một ngụm cà phê.
“Cậu theo dõi ai mà cẩn thận vậy?”
Tiểu Vũ giữ tay trong túi áo.
“Em tưởng có người theo em.”
“Có đấy.”
Lục Thành đặt lon xuống nắp capo chiếc xe gần đó.
“Là tôi.”
Không khí tầng hầm lạnh và có tiếng quạt hút gió chạy ù ù.
Tiểu Vũ bước xuống bậc cuối.
“Đội trưởng Lục.”
“Còn nhớ tôi?”
“Đã gặp ở đám tang.”
Lục Thành cười nhạt.
“Minh Kha trước đây không thích nhìn thẳng người khác khi nói.”
Tiểu Vũ không đáp.
Anh quan sát tay phải của Lục Thành.
Vết chai gần ngón trỏ mới hơn trước.
Anh ta vừa đổi loại súng hoặc vừa tập bắn nhiều.
Một tập hồ sơ mỏng nằm trên ghế xe.
Góc giấy bị nhàu.
Lục Thành thấy ánh mắt đó.
“Cậu tới khu cầu vượt làm gì?”
“Đi ngang.”
“Đi ngang rồi ghé tiệm camera?”
“Em cần tìm video vụ tai nạn của bạn.”
“Bạn nào?”
“Không nhớ tên.”
“Cậu nói dối dở thật.”
Giọng Lục Thành đều đều.
Không lớn tiếng.
Chính kiểu bình thản đó mới giống hỏi cung.
Tiểu Vũ tựa nhẹ vào lan can sơn vàng.
“Tại sao anh theo em?”
“Vì một sinh viên vừa xuất viện lại bắt đầu đào dữ liệu đúng vụ án của người tôi quen.”
“Anh nghi em?”
“Cậu nghĩ tôi nên nghi gì?”
Một khoảng ngắn trôi qua.
Tiếng động cơ ô tô vang lên rồi xa dần.
Lục Thành mở lon cà phê mới.
“Tiểu Vũ trước đây có tật.”
Anh ta nói.
“Khi nhìn hiện trường sẽ đứng lệch sang bên trái để tránh chắn góc quan sát.”
Tiểu Vũ không đổi tư thế.
Nhưng sống lưng căng lại.
“Cậu cũng vậy.”
“Trùng hợp thôi.”
“Cậu còn có thói quen nhìn tay người đối diện trước.”
Lục Thành nhấc cằm.
“Lúc nãy cậu nhìn vết chai trên tay tôi.”
Tiểu Vũ đáp ngay.
“Người học tâm lý cũng quan sát vậy.”
“Nhưng sinh viên khoa kỹ thuật như Minh Kha thì không.”
Không khí chùng xuống.
Quạt thông gió thổi qua làm mép áo khoác rung nhẹ.
Lục Thành bước tới gần hơn.
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mét.
“Cậu biết điều kỳ lạ nhất trong vụ Tiểu Vũ là gì không?”
“Em không rõ vụ án.”
“Hiện trường sạch quá mức.”
Giọng anh ta thấp đi.
“Người chết bị đâm ở vị trí đủ gây mất máu nhanh. Hung thủ không hoảng. Không để dấu chân. Không bỏ sót camera.”
Lục Thành nhìn thẳng vào mắt anh.
“Giống người biết rõ cách điều tra vận hành.”
Tiểu Vũ nghe tiếng máu đập rất rõ bên tai.
Lục Thành tiếp tục.
“Nhưng có một sai sót.”
“Gì?”
“Báo cáo hiện trường bị sửa quá nhanh.”
Câu đó khiến Tiểu Vũ ngẩng lên.
Lục Thành thấy phản ứng ấy.
Anh ta cười rất nhẹ.
“Cuối cùng cậu cũng phản ứng như người biết vụ án.”
Tiểu Vũ giữ giọng bình ổn.
“Tin tức đăng đầy mạng.”
“Không đăng chuyện pháp y bị sửa.”
Một khoảng lạnh chạy qua tầng hầm.
Lục Thành rút bao thuốc nhưng không châm.
“Người đầu tiên nói với tôi hiện trường bị dựng là Tiểu Vũ.”
“Anh nói như thể anh ấy còn sống.”
“Đôi khi tôi cũng muốn vậy.”
Câu nói ngắn.
Không có vẻ cảm thán.
Nhưng ngón tay cầm bao thuốc siết chặt hơn.
Tiểu Vũ nhìn thấy.
Lục Thành dựa lưng vào xe.
“Cậu tìm được gì ở tiệm camera?”
“Không nhiều.”
“Dữ liệu bị xóa?”
Tiểu Vũ không đáp.
Lục Thành gật đầu như đã biết trước.
“Camera số ba mất file từ 00:17 tới 00:41.”
Tiểu Vũ nhìn anh ta.
“Anh biết?”
“Vì tôi đã xem.”
“Trước hay sau khi dữ liệu bị xóa?”
Lục Thành im vài giây.
“Sau.”
“Vậy anh cũng không thấy biển số?”
Lục Thành nheo mắt.
“Cậu vừa tự xác nhận mình đang tìm một chiếc xe.”
Tiểu Vũ nhận ra sơ hở quá muộn.
Lục Thành bước lại gần thêm nửa bước.
“Cậu biết chuyện gì còn kỳ lạ hơn không?”
“...”
“Before khi chết hai ngày, Tiểu Vũ từng gửi cho tôi đúng một biển số.”
Tim Tiểu Vũ khựng mạnh.
65A-217.43.
Anh chưa từng gửi.
Hoặc đã gửi nhưng không nhớ.
Ký ức cuối trước cái chết vẫn còn nhiều khoảng đứt.
Lục Thành quan sát sắc mặt anh.
“Cậu biết biển đó?”
Tiểu Vũ nhìn sang chỗ khác.
Một chiếc xe đang lùi vào ô đỗ.
Đèn lùi trắng hắt lên nền bê tông ướt.
“Em thấy trong tin tức.”
“Tin tức chưa công bố.”
Lần này cả hai cùng im.
Âm thanh duy nhất là tiếng quạt hút gió.
Tiểu Vũ nhận ra mình đã đi quá xa.
Nếu tiếp tục phản ứng theo bản năng cũ, Lục Thành sẽ không dừng ở nghi ngờ.
Anh đổi giọng.
“Có thể Minh Kha từng thấy chiếc xe đó.”
“Ở đâu?”
“Em không nhớ.”
“Lại mất trí nhớ?”
“Anh không tin?”
Lục Thành nhìn anh rất lâu.
“Tin.”
Câu trả lời khiến Tiểu Vũ bất ngờ.
“Nhưng tôi không tin cậu mất trí nhớ theo cách bệnh viện ghi.”
Lục Thành mở cửa xe.
Anh ta lấy tập hồ sơ trên ghế rồi ném sang cho Tiểu Vũ.
Tập giấy đập vào ngực anh.
Một bản photocopy báo cáo pháp y.
Góc trên cùng ghi tên nạn nhân: Vũ Hoàng Minh.
Tên thật của Tiểu Vũ.
Ngón tay anh lạnh đi.
Một dòng trong phần mô tả vết thương bị bôi đen bằng bút marker.
Không phải che bằng phần mềm.
Là bôi tay trực tiếp.
Lục Thành nói nhỏ.
“Tôi nhận hồ sơ muộn hơn bốn tiếng so với thời gian khám nghiệm.”
“...”
“Khi mở ra đã có dòng này bị che.”
Tiểu Vũ nhìn lớp mực đen.
Mé giấy dưới ánh đèn hơi nhăn.
Ai đó bôi rất vội.
Nhưng không đủ kỹ.
Phía dưới còn lộ nửa dòng chữ.
“...vết tiêm dưới da...”
Tiểu Vũ ngẩng phắt lên.
Lục Thành đang nhìn anh.
Không chớp mắt.
“Cậu thấy gì?”
“Không rõ.”
“Tiểu Vũ từng nghi mình bị theo dõi trước khi chết.”
Lục Thành đóng cửa xe.
“Bây giờ tôi bắt đầu nghĩ cậu cũng vậy.”
Một chiếc điện thoại vang lên đâu đó cuối tầng hầm.
Lục Thành nhìn đồng hồ.
“Đừng tới cầu vượt một mình nữa.”
“Anh đang cảnh cáo em?”
“Không.”
Anh ta kéo khóa áo khoác.
“Tôi đang xem cậu còn sống được bao lâu.”
Lục Thành quay đi.
Bóng lưng hòa vào ánh đèn trắng lạnh của tầng hầm.
Tiểu Vũ vẫn đứng yên cạnh chiếc xe.
Tờ báo cáo pháp y nằm trong tay anh.
Mùi giấy photocopy pha mùi khói thuốc.
Ở cuối trang có dấu thời gian in lại.
Sớm hơn hồ sơ chính thức đúng bốn tiếng.
Có nghĩa đây là bản đầu tiên.
Bản chưa hoàn chỉnh.
Và ai đó đã vội vàng che đi chi tiết về vết tiêm.
Tiểu Vũ siết chặt tập giấy.
Trong ký ức cuối cùng của anh không có mũi tiêm nào.
Chỉ có cơn đau ở sườn.
Nước mưa lạnh.
Và bóng áo xám đứng cạnh chiếc sedan.
Ở cuối tầng hầm, đèn huỳnh quang chớp tắt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Tiểu Vũ thấy camera an ninh trên trần xoay nhẹ về phía mình.
Ống kính dừng đúng vài giây.
Như đang xác nhận anh đã đọc phần bị bôi đen.
“Anh đã chết một lần rồi.”