Mưa vẫn chưa dứt khi Tiểu Vũ bước ra khỏi cổng bệnh viện.
Nước đọng thành từng mảng xám trên mặt đường. Đèn xe quét ngang qua lớp mưa bụi, kéo theo mùi khói xăng ẩm và lá mục.
Anh đứng dưới mái hiên gần một phút trước khi đi tiếp.
Không phải để tránh mưa. Anh đang quan sát.
Cửa hàng tiện lợi đối diện bệnh viện còn mở. Một người giao hàng mặc áo mưa vàng ngồi hút thuốc cạnh xe máy. Hai nữ sinh trú mưa dưới trạm xe buýt. Bảo vệ bệnh viện đang kéo cửa phụ phía sau.
Không có người đàn ông áo đen.
Tiểu Vũ kéo thấp mũ áo khoác rồi băng qua đường.
Anh không gọi xe ngay.
Từ bệnh viện tới đại học Thành Nam chỉ khoảng hai cây số. Đi bộ lâu hơn nhưng đủ để xác định có ai bám theo.
Nghề cũ để lại trong anh vài thói quen khó bỏ. Qua mỗi ngã tư, anh đều nhìn kính chiếu của xe đỗ ven đường thay cho ngoái đầu trực tiếp. Khi rẽ qua cửa hàng photocopy đóng cửa một nửa, anh dừng vài giây giả vờ chỉnh cổ tay áo để nhìn bóng người phía sau trong mặt kính.
Không ai giữ khoảng cách ổn định.
Chỉ có tiếng nước nhỏ từ mái tôn và tiếng dép lê quệt trên nền gạch ướt.
Đầu gối trái vẫn đau âm ỉ mỗi lần xuống bậc thềm.
Cơ thể này nhẹ hơn cơ thể cũ, nhưng sức bền kém hơn nhiều. Tiểu Vũ nhận ra nhịp thở của Minh Kha dễ loạn sau khi đi nhanh một đoạn dài. Chấn động đầu cũng chưa hết hẳn. Mỗi lần xe tải chạy ngang làm đèn pha quét qua mắt, thái dương anh lại nhói lên.
Cổng trường đại học Thành Nam hiện ra sau màn mưa.
Tấm bảng tên trường bạc màu nước. Khu ký túc xá phía sau tối hơn khu giảng đường, chỉ vài ô cửa sáng đèn.
Bảo vệ trực đêm đang xem video trên điện thoại. Ông ta ngẩng đầu nhìn Tiểu Vũ một cái rồi gật gù: “Xuất viện rồi à, Minh Kha?”
Tiểu Vũ đáp ngắn: “Vâng.”
Ông bảo vệ không hỏi thêm. Điều đó khiến anh dễ chịu hơn mọi lời quan tâm.
Hành lang ký túc xá nồng mùi nước lau sàn rẻ tiền trộn với mùi quần áo chưa khô. Một chiếc quạt cũ treo trên trần quay lạch cạch.
Tầng ba. Phòng 308.
Tiểu Vũ dừng trước cửa vài giây. Ổ khóa có vết xước mới. Rất mảnh. Không phải dấu cạy mạnh bằng kim loại cứng mà giống bị thử mở bằng vật mỏng nhiều lần.
Anh tra chìa khóa vào. Cửa mở ra cùng tiếng bản lề khô. Căn phòng tối om. Tiểu Vũ bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh tràn xuống bốn chiếc giường tầng.
Không gian sạch đến mức bất thường. Chăn gấp vuông. Bàn học không có giấy vụn. Dép để song song dưới chân giường. Kiểu ngăn nắp này không phải do chăm chỉ dọn dẹp. Là kiểm soát.
Tiểu Vũ đi chậm quanh phòng. Có ba giường đang dùng. Một giường trống phủ bụi mỏng. Góc bàn gần cửa chất lon mì và sách kinh tế lộn xộn, trái ngược hoàn toàn với góc trong cùng cạnh cửa sổ. Chỗ đó hẳn là của Minh Kha.
Laptop đặt giữa bàn, dây sạc cuốn gọn bằng dây thun đen. Bút phân loại theo màu trong hộp nhựa. Trên giá sách, từng quyển giáo trình đều có giấy nhớ dán mép cùng một khoảng cách.
Tiểu Vũ kéo ghế ngồi xuống. Mùi gỗ ẩm thoảng lên từ mặt bàn.
Anh mở ngăn kéo đầu tiên: Trống. Ngăn thứ hai có thuốc đau đầu, vài viên vitamin và sổ ghi chép. Chữ viết nhỏ, đều, nhưng đa phần chỉ là lịch học và thời gian ngủ nghỉ.
Quá sạch. Người sống khép kín thường để lại những khoảng lộn xộn vô thức. Một hóa đơn quên bỏ, một cốc cà phê cũ, một file tải dở. Ở đây gần như không có gì thừa.
Tiểu Vũ cúi xuống nhìn phần tủ cá nhân bên dưới bàn. Một sợi dây rút nhựa màu trắng đang khóa hai tay cầm lại.
Dây mới. Bề mặt còn nhám, chưa bám bụi.
Anh chạm nhẹ đầu khóa. Có dấu bấm bằng kìm. Không phải loại buộc tạm do sinh viên tiện tay dùng.
Tiểu Vũ rút con dao nhỏ trong móc khóa rồi cắt dây. Cánh tủ bật mở. Bên trong xếp đầy quần áo theo màu sắc. Ngăn dưới có hộp giấy đựng tài liệu.
Mọi thứ nhìn qua vẫn nguyên vẹn, nhưng Tiểu Vũ không đóng tủ ngay. Anh kéo hộp giấy ra ngoài. Lớp bụi ở đáy hộp bị lệch.
Có người từng lấy nó ra rồi đặt lại vội vàng. Một chiếc áo len ở góc trái bị gấp ngược nếp với những cái còn lại.
Đặc biệt hơn, mùi trong tủ không đồng nhất. Ngoài mùi ẩm của quần áo còn có mùi cồn sát trùng rất nhạt. Không thuộc về sinh hoạt ký túc xá.
Tiểu Vũ ngồi xổm xuống. Anh dùng đầu ngón tay miết dọc mép gỗ bên trong. Có một vết trầy nhỏ hình bán nguyệt. Dấu do nhẫn kim loại hoặc đầu khóa thắt lưng va vào lúc lục đồ.
Người vào phòng cố dựng lại hiện trạng. Nhưng không đủ kiên nhẫn.
Tiểu Vũ mở hộp tài liệu. Bên trong là giấy khám bệnh cũ, phiếu đóng học phí, vài bản in mã lập trình và một phong bì rỗng. Anh lật từng món. Không có thứ gì liên quan biển số xe hay cầu vượt. Càng không có mảnh giấy kia. Có nghĩa Minh Kha mang nó theo người trước khi nhập viện.
Một tiếng động vang lên ngoài hành lang. Bước chân dừng trước cửa phòng. Tiểu Vũ đặt tập giấy xuống ngay khi tay nắm cửa xoay nhẹ.
“Mẹ nó, cuối cùng cũng chịu về.”
Người vừa bước vào khoảng hai mươi tuổi, cao hơn Minh Kha nửa cái đầu. Áo hoodie xám còn dính nước mưa. Cậu ta cầm hai hộp cơm và nhìn Tiểu Vũ từ đầu tới chân. Ánh nhìn quá nhanh để gọi là quan tâm. Giống kiểm tra hơn.
“Khang Mặc?” - Tiểu Vũ hỏi.
Cậu trai nhướng mày: “Không nhớ tao thật à?”
Tiểu Vũ day thái dương: “Bác sĩ bảo đầu tao vẫn chưa ổn.”
Khang Mặc đặt hộp cơm xuống bàn: “Nhìn mày đúng là khác thật.”
“Khác chỗ nào?”
“Bình thường mày còn chẳng nhìn thẳng người khác lâu vậy.”
Tiểu Vũ kéo ghế dựa lưng: “Có thể ngã cầu thang giúp tao cải thiện kỹ năng giao tiếp.”
Khang Mặc bật cười, nhưng mắt không cười theo. Cậu ta bước tới gần chiếc tủ vừa mở. “Tự dọn lại đồ à?”
“Có người vào phòng trước tao?”
Câu hỏi tới quá thẳng. Khang Mặc hơi khựng lại rồi nhún vai: “Bảo vệ có lên kiểm tra sau vụ mày té. Tao cũng mở tủ lấy ít đồ cho mày nằm viện.”
“Buộc dây rút nữa?”
“À.” Khang Mặc gãi gáy: “Ổ khóa tủ hỏng nên tao buộc tạm.”
Tiểu Vũ nhìn bàn tay cậu ta. Ngón giữa có vết hằn đỏ mới. Giống dấu siết của kìm cắt. “Khéo ghê.” - Anh nói.
“Gì?”
“Dây rút siết đều lắm.”
Khang Mặc cười hờ: “Mày nhập viện vài ngày mà nói chuyện như công an vậy.”
Tiểu Vũ không tiếp lời. Căn phòng yên vài giây. Mưa gõ lên khung cửa sổ. Khang Mặc kéo ghế ngồi đối diện.
“Thật sự không nhớ gì à?” - “Nhớ lộn xộn.” - “Mày nhớ tao chứ?” - “Bạn cùng phòng.” - “Còn gì nữa?”
Tiểu Vũ mở hộp cơm Khang Mặc mang về. Mùi thịt chiên nguội bốc lên: “Chắc là người đưa tao vào viện.”
Khang Mặc gật đầu: “Đêm đó tao nghe tiếng động ngoài cầu thang. Lúc chạy ra thì mày nằm dưới tầng một rồi.”
“Không thấy ai khác?” - “Không.” - Trả lời quá nhanh.
Tiểu Vũ gắp một miếng cơm: “Camera hành lang đâu?” - “Đang hỏng.” - “Trùng hợp nhỉ.”
Khang Mặc chống tay lên bàn nhìn anh: “Mày điều tra tao đó à?”
“Chỉ muốn biết vì sao mình ngã.”
“Bác sĩ nói chấn động đầu làm mày suy nghĩ nhiều hơn trước hả?”
Tiểu Vũ nhai chậm. Trong lúc cúi đầu, anh thấy ánh mắt Khang Mặc liếc về chiếc áo khoác treo cạnh giường. Chính là áo khoác có mảnh giấy biển số. Chỉ một lần. Rất ngắn. Nhưng đủ để Tiểu Vũ ghi nhận.
Anh đặt đũa xuống: “Có ai hỏi về đồ của tao lúc nằm viện không?”
Khang Mặc lập tức ngẩng lên: “Ai hỏi?” - “Ví dụ công an.” - “Không có.” - “Bạn bè?” - “Mày làm gì có nhiều bạn.”
Tiểu Vũ kéo chiếc áo khoác lại gần mình: “Ừ.”
Khang Mặc dựa lưng ghế: “Minh Kha.” - “Gì?” - “Mày còn nhớ trước khi ngã đã đi đâu không?”
Tiểu Vũ nhìn thẳng cậu ta: “Nếu tao nhớ thì sao?”
Khang Mặc cười nhẹ: “Thì tốt. Ít nhất tao khỏi phải nghe bảo vệ nói mãi chuyện sinh viên tự tử.”
Câu cuối nghe rất casual. Nhưng ngón tay cậu ta đang gõ liên tục lên thành ghế. Tiểu Vũ từng thấy phản ứng này ở nhiều nhân chứng. Người nói dối thường cần tạo nhịp cho cơ thể.
“Tao không tự tử.” - Tiểu Vũ nói.
Khang Mặc ngừng gõ tay: “Ờ.”
“Trước đây tao từng làm vậy à?”
“Mày?” Cậu ta bật cười khô: “Mày còn sống kỹ hơn ai hết.”
Câu trả lời không giống an ủi. Giống lỡ miệng.
Tiểu Vũ định hỏi tiếp thì điện thoại Khang Mặc rung lên. Cậu ta liếc màn hình rất nhanh rồi đứng dậy: “Tao xuống mua nước.”
“Ở căng tin?” - “Ừ.” - “Mưa lớn vậy mà vẫn đi?” - “Khát.”
Khang Mặc nhét điện thoại vào túi. Trước khi ra cửa, cậu ta quay lại nhìn chiếc áo khoác lần nữa: “Đừng thức khuya quá.”
Cửa đóng lại. Tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang. Tiểu Vũ không đứng dậy ngay. Anh đếm tới ba mươi. Sau đó bước ra cửa nhìn qua khe lan can.
Khang Mặc không đi xuống căng tin. Cậu ta đứng cuối hành lang nghe điện thoại, lưng quay về phía phòng. Giọng quá nhỏ để nghe nội dung. Nhưng tư thế rất căng. Một phút sau, Khang Mặc đi nhanh xuống cầu thang.
Tiểu Vũ trở lại bàn học. Anh mở lại tủ. Nếu người lục đồ tìm thứ liên quan mảnh giấy biển số, vậy thứ còn sót lại nhiều khả năng được giấu ở nơi không dễ thấy.
Không phải kiểu giấu của sinh viên. Mà kiểu giấu của người sợ bị kiểm tra.
Anh quan sát toàn bộ bàn học thêm lần nữa. Giá sách thẳng hàng. Ổ điện lau sạch. Chỉ có một góc lệch: Ngăn kéo dưới cùng đóng không khít.
Tiểu Vũ quỳ xuống. Anh dùng móng tay gõ nhẹ mặt đáy. Âm thanh rỗng hơn phía còn lại. Có khoang phụ. Anh kéo hẳn ngăn ra. Bên dưới lớp gỗ mỏng là một khe hẹp được dán băng keo đen.
Tiểu Vũ dùng dao rọc giấy tách mép keo. Một tấm thẻ nhựa trượt xuống lòng bàn tay.
Thẻ khám bệnh. Phần tên bệnh nhân đã bị cắt mất bằng kéo. Chỉ còn mã hồ sơ và logo in chìm ở góc phải. Một vòng tròn xanh đậm bao quanh ký hiệu chữ T cách điệu. Bên dưới có dòng chữ nhỏ: Viện nghiên cứu hành vi Tâm Cảnh.
Tiểu Vũ nhìn chằm chằm logo đó. Anh đã từng thấy. Không phải trên báo. Là trong một tập hồ sơ cũ nhiều tháng trước. Một nạn nhân mất tích từng được chuyển tới nơi này trước khi biến mất khỏi hệ thống điều trị.
Mưa ngoài cửa sổ nặng hạt hơn. Tiểu Vũ lật mặt sau tấm thẻ. Có nét bút viết bằng mực xanh:
“Đừng quay lại một mình.”